VietNamNet - Nếu không phải một giấc mơ, bạn nghĩ sao?
Nếu không phải một giấc mơ, bạn nghĩ sao?
11:43' 30/06/2009 (GMT+7)

Blog Việt

 

Kết Nối Blog - Hôm nay Nhung dậy sớm hơn mọi ngày, chuông đồng hồ báo thức chưa điểm đến 7 giờ mà Nhung đã chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ. Trang điểm nhẹ nhàng nhưng cô vẫn cảm thấy hôm nay mình xinh hơn mọi ngày, Nhung khẽ mỉm cười và tự nói một mình trong gương.

 

Hôm nay mình phải ghi điểm mới được, mẹ Hoàng chắc hẳn sẽ hài lòng về mình thôi

 

Nhung đến sớm 15 phút, nhưng cô cảm thấy thời gian chạy như rùa bò, cô ghét sự chờ đợi nhưng hôm nay là ngoại lệ vì đây là lần đầu tiên cô gặp mẹ Hoàng mà chỉ có một mình, chắc mẹ chồng tương lai sẽ bàn với cô về việc cưới xin đây. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà trái tim cô đã đập sai nhịp rồi. Lấy lại bình tĩnh Nhung uống vội cốc nước, sửa sang lại quần áo cho thật chỉnh tề, cũng đúng lúc này thì mẹ Hoàng đã đến.

 

Bà Mai mẹ Hoàng vẫn còn rất trẻ, nhìn bà người ta cứ nghĩ bà đang ở độ tuổi tứ tuần chứ không phải là ngoài 50. Nét đẹp của bà vừa sắc sảo vừa quý phái lại rất quyến rũ không trách gì bố Hoàng suốt ngày phải ghen tuông sợ bà đi theo ông khác

 

Ảnh minh họa: photography-oregon-003

 

Nhung đứng dậy khẽ mỉm cười chào bà, bà Mai gật đầu bảo cô ngồi xuống. Sau khi hỏi thăm sức khoẻ, hỏi han về gia đình và công việc của cô, bà Mai đề cập luôn đến vấn đề:

 

- Nhung này, Bác biết cháu và Hoàng đã yêu nhau được 2 năm nay rồi việc cưới xin cũng đã đến lúc…

 

Vui mừng vì đã đoán trúng phóc nhưng Nhung vẫn có cảm giác là lạ và rất run sợ không biết bà Mai có đề cập đến gia đình cô không? Mỗi lần nhắc đến gia đình là Nhung cảm thấy buồn vì nhà Hoàng và nhà cô không được môn đăng hộ đối. Nhưng không sao mọi trở ngại đã vượt qua rồi vì bây giờ mẹ Hoàng đã đồng ý cho hai đứa được cưới nhau.

 

- Nhưng bác nghĩ cháu không nên cưới Hoàng, vì gia đình cháu và gia đình Bác khác nhau quá. Không phải vì Bác chê gia đình cháu nghèo, mà Bác không thích Hoàng lấy con nhà làm nông không có tri thức.

 

Lời nói của bà Mai như cứa vào từng khúc ruột cô, cứ từ từ, nhẹ nhàng nhưng đau nhói đến tận tim gan. Cố kiềm chế để giọt nước mắt không rơi, rồi mỉm cười Nhung nói:

 

- Đúng là cháu không xứng đáng làm con dâu Bác nhưng gia đình cháu về học thức chưa chắc đã thua gia đình Bác đâu. Bố, mẹ cháu tuy làm nông nhưng học hành cũng không thua kém ai đâu thưa Bác. Vì vậy trước khi nói ra một điều gì đó Bác nên suy nghĩ cho thật kỹ rồi nói không người ta lại nghĩ Bác là người có học mà không hiểu biết

 

Bà Mai nhìn Nhung không thể nói thêm một lời nào, không ngờ con bé này đáo để thật dám ăn miếng trả miếng với bà. Lấy lai được bình tĩnh, Bà Mai tiếp lời:

 

- Cũng may tôi đã sáng suốt nhận ra bộ mặt thật của cô, cho nên không bao giờ tôi cho cô lấy thằng Hoàng. Chứ cô mà lấy nó về chắc suốt ngày cưỡi đầu cưỡi cổ nó, con gái nhà quê mà ghê ghớm quá, tôi bắt đầu sợ cô rồi đó.

 

- Vâng, cháu là con gái nhà quê. Thưa Bác nếu cháu không nhầm thì Bác cũng được sinh ra từ quê, ngày xưa Bác cũng giống cháu như bây giờ thôi chỉ khác một điều là cháu vẫn còn nhớ mình được sinh ra và lớn lên ở quê còn Bác thì không.

 

- Cô, cô… Từ giờ trở đi tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa

 

Nói xong bà Mai bước đi.

 

Ảnh minh họa: Batsceba

 

Nhung nhìn bà Mai đi khuất hẳn rồi mới bật khóc nức nở, cô thấy mình thật tàn nhẫn khi đã có những lời nói xúc phạm bà. Dù sao bà ấy cũng bậc cha, bậc mẹ cô với lại bà ấy là người sinh ra Hoàng người mà cô đã dành trọn cả trái tim mình cho anh. Nhưng bây giờ cô còn mặt mũi nào mà đi gặp Hoàng nữa, tốt nhất cô nên làm theo lời bà Mai là biến mất khỏi đây.

 

Hà Nội hôm nay trời mưa to quá, Nhung nghĩ: trời đang khóc thương cô hay đang giận dữ với cô? Chắc là giận dữ vì hôm nay thực sự cô đã sai, chỉ vì cái tính nóng nảy không kiềm chế được đã đẩy cô vào ngõ cụt. Cô đang khóc ư? Những giọt nước mắt này có đem Hoàng trở về bên cô không?

 

Nhung lầm lũi bước đi trong mưa, cô không biết được cô nên đi đâu? Về đâu nữa? Cô nghĩ đến cái chết, sống làm gì nữa khi không có Hoàng bên cạnh, nhưng nếu chết đi thì người đời lại oán trách là ngu ngốc chỉ vì một thằng con trai mà bỏ mẹ, bỏ cha.

 

Tự cười một mình, cô nghĩ tại sao mình lại nghĩ vớ vẩn thế này nhỉ lại còn đi trong mưa nữa chứ, nếu cứ đi như thế này thì không muốn chết cũng phải chết vì cảm lạnh thôi. Bây giờ cô phải kiếm chỗ nào đó để trú mưa chờ cơn mưa ngớt rồi trở về phòng.

 

Hôm nay đúng là một ngày quá mệt mỏi đối với cô nhưng dù sao Nhung cũng đã rút ra được bài học kinh nghiệm là phải biết bình tĩnh, biết kìm nén những bức xúc, nhất là phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, và cuối cùng là dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nghĩ đến cái chết

 

 Bây giờ, trước khi về phòng cô phải kiếm cái gì ăn đã chứ, bụng đói meo vì cả ngày đi linh tinh mà chẳng ăn uống gì. Nghĩ là làm Nhung vội vã vào quán ăn bên đường, cô gọi tô phở bò ăn một cách ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Bỗng cô nghe thấy tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu vang….

 

Giật mình Nhung tỉnh dậy

 

À thì ra đó chỉ là giấc mơ thôi, làm cô hết hồn

 

Nhung mỉm cười, bây giờ mới thực sự bắt đầu cuộc hẹn …

 

  • Gửi từ email Quỳnh Nga – victory_baby912

 

 

Ảnh minh họa: Marinshe

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 

Chép link sau vào chương trình đọc Feed (RSS) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn:

/rss/vnn_blogviet.rss

 

Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi
CÁC TIN KHÁC
Khi nắng tắt (30/06/2009)
Chùm bài: Hát “We are the World” của Michael Jackson lần cuối (29/06/2009)
Anh sẽ về khi em thấy nhớ anh (29/06/2009)
Ngày Gia đình: Ước sức trẻ của con sẻ chia cho Ngoại (28/06/2009)
Anh chỉ là một phần trong cuộc sống của em (25/06/2009)
Yêu anh đâu phải lỗi của em (24/06/2009)
Ước là hạt mưa đậu trên cơn khát nơi bờ môi anh (23/06/2009)
Những nickname không dành cho nhau (21/06/2009)
Dù nghề báo lấy đi của con nhiều thứ... (21/06/2009)
Ngày của cha: Người nâng bước chân con trên vạn nẻo đường (21/06/2009)
Ngày của cha: "Cuộc đời không có những bóng ma đâu con!" (20/06/2009)
Dẫu bước đường con đi không có dấu chân ba (19/06/2009)
Vợ ơi! Hãy tha thứ cho anh (19/06/2009)
Một khoảng cách xa, rất xa (18/06/2009)
TRANG CHỦ XÃ HỘI QUỐC TẾ VĂN HÓA THỂ THAO TÌNH YÊU - GIỚI TÍNH GIỚI TRẺ CÔNG NGHỆ THÔNG TIN SẢN PHẨM MỚI
PHÁP LUẬT KINH TẾ SỨC KHỎE - ĐỜI SỐNG GIÁO DỤC KHOA HỌC CHUYỆN LẠ VIỆC LÀM NHÀ ĐẤT THƯ GIÃN